[Novel] Cánh Đồng Bị Lãng Quên – Chap 298

Đăng lúc 20:11 11/09/2026
121 · 1

← Trước Sau →

Theo dõi Panomic - Rừng Truyện Tranh Online trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chap.

Chap 298

Trước câu trả lời mơ hồ ấy, anh vểnh tai lên đầy cảnh giác.

Vậy rốt cuộc đến bao giờ cô mới định mở lời kể chuyện đó?

Vì cảm thấy sốt ruột, anh tiến đến gần cô và dùng đầu khẽ đẩy nhẹ vào vai cô, nhưng Thalia chỉ nghĩ rằng anh đang làm nũng nên tiện tay xoa đầu anh một cách qua quýt.

Anh liền trừng mắt nhìn Tiuran với ánh mắt ra hiệu bảo cô ta hãy khuyên nhủ Thalia giúp mình. Có lẽ đã nhận ra lời thỉnh cầu thầm lặng đó, Tiuran quỳ một gối xuống trước mặt cô và cẩn trọng hỏi:

“Có phải Người đang sợ rằng Đại Công Tước sẽ không tin lời Điện Hạ nói không?”

“… Không hoàn toàn chỉ vì chuyện đó.”

Mặt Thalia đỏ bừng như bị nói trúng tim đen, cô vừa đặt chén trà lên kệ rồi nói:

“Nếu muốn khẳng định Marisen đã nhận sự sai khiến của Hoàng Thái Tử, thì kiểu gì cũng phải giải thích rõ cả chuyện Khan đã giết bà ta nữa.”

Anh giật mình cụp tai ra đằng sau. Thalia xoa đầu anh như muốn trấn an rồi tiếp tục:

“Barkas vẫn luôn cảnh giác với Khan. Nếu biết chuyện Khan đã hại người, bất kể lý do là gì, anh ấy cũng sẽ tìm cách tống cổ nó đi xa khỏi ta cho bằng được.”

“Nhưng hành động đó của Khan vốn dĩ có lý do mà. Nếu Người giải thích rõ ràng thì…”

“Giải thích cái gì? Giải thích thế nào?”

Thalia bực bội cắt ngang lời Tiuran.

“Chẳng lẽ lại bảo là Khan giết Marisen để trả thù cho ta và đứa con đã mất chắc?”

Một tiếng cười khẩy ngắn ngủi bật ra từ cổ họng cô.

“Anh ấy sẽ tin chắc? Chắc chắn anh ấy sẽ nghĩ ta đang bịa chuyện để bao che cho Khan thôi.”

Tiuran nghẹn lời chẳng tìm được câu nào để phản bác. Bản thân cô ta cũng cúi gầm đầu xuống. Quả thực, đó là phản ứng mà chính cô ta cũng có thể dễ dàng đoán được, nên chẳng thể cảm thấy oan ức.

Thalia nhẹ nhàng gãi tai anh rồi thở dài nói thêm:

“Nhưng không có nghĩa là ta sẽ giấu giếm mãi mãi đâu.”

Ánh mắt cô chợt tối sầm lại.

“Suốt hai năm qua, ta chỉ toàn đẩy anh ấy ra xa và tìm cách trốn tránh. Đột nhiên mang chuyện này ra nói thì chắc chắn anh ấy sẽ khó lòng mà tin ngay được. Đợi đến khi mối quan hệ của bọn ta xích lại gần nhau hơn một chút…”

Thalia ngập ngừng giây lát rồi nhỏ giọng nói thêm.

“Khi nào ta cảm thấy chắc chắn rằng Barkas sẽ tin tưởng lời mình, lúc ấy ta sẽ kể hết mọi chuyện.”

Nói xong, như muốn xua tan bầu không khí ảm đạm vừa rồi, cô bật dậy khỏi giường và bảo:

“Quan trọng nhất lúc này là phải hàn gắn lại mối quan hệ vợ chồng trước đã. Không có cách nào hay ho để người đàn ông cứng nhắc như hòn đá tảng đó phải xiêu lòng sao?”

Trước câu hỏi bất ngờ ấy, trên mặt Tiuran thoáng hiện lên vẻ khó xử. Cô ta ngập ngừng lên tiếng:

“Trước tiên, Người nghĩ sao nếu Điện Hạ thử tăng khoảng thời gian hai người ở bên nhau?”

“Nếu làm thế được thì ta việc gì phải khổ sở thế này?”

Cơn giận lại chực trào, cô đưa tay vuốt ngược mái tóc rối bù một cách đầy cáu kỉnh.

“Từ lúc về Kalmor đến giờ, người đàn ông đó chỉ có công việc, công việc rồi công việc từ sáng đến tối mịt. Đã thế lại còn hiếm khi chịu ở yên trong thành.”

Anh hồi tưởng lại ký ức thời điểm đó. Quả thực vào khoảng thời gian này, anh đang bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối để giải quyết đống công việc công vụ tồn đọng suốt nửa năm, đồng thời lập kế hoạch điều tra về dị giáo và lên kế hoạch tiêu diệt sạch bọn cướp bóc. Chắc là giờ này người đó cũng đang tranh cãi đến mức khô cổ họng với đám cận thần về đủ mọi loại nghị sự tại phòng họp rồi.

Nếu ký ức của anh không nhầm thì hôm nay chắc phải gần nửa đêm người đó mới lê thân về tới phòng.

“Tên đàn ông đó chắc chắn sẽ ôm khư khư đống báo cáo cho đến sát lúc bị chôn xuống mồ cho mà xem. Trên bia mộ khéo lại khắc dòng chữ ‘Nguyên nhân tử vong: Kiệt sức vì làm việc quá sức’ mất thôi. Ngay cả trong di chúc chắc chắn cũng chỉ toàn những chỉ thị dài lê thê về đống công việc chưa kịp giải quyết cho xem.”

Càng nghĩ càng thấy bực mình, Thalia tuôn ra một tràng lời mắng mỏ. Tiuran cười khổ, bất lực đưa tay lắc đầu nguầy nguậy.

“Dù sao thì ban đêm hai người cũng chung một giường mà. Sao Người không thử chủ động tiếp cận Ngài ấy hơn một chút xem sao?”

“Đã ở tận đây rồi còn có thể chủ động đến mức nào nữa?”

Thalia trừng mắt nhìn Tiuran, cổ và ngực trắng ngần bỗng chốc đỏ lựng lên.

“Ta đã nằm lên giường anh ấy trong bộ dạng gần như hở hang và làm đủ mọi trò rồi thế mà tên đó vẫn…”

Thalia đang phì phò tức giận bỗng khựng lại giữa chừng. Sau đó cô hạ mi mắt xuống, lầm bầm bằng một giọng nhỏ đến mức khó mà nghe rõ.

“Hôn… Chứ tuyệt đối không chịu đi quá giới hạn hôn đâu.”

Ánh mắt Tiuran bỗng trở lên nghiêm túc. Sau một hồi chống cằm trầm ngâm suy nghĩ, cô ta nhỏ giọng hỏi:

“Liệu có khi nào, trong thời gian chiến tranh, Đại Công Tước đã phải chịu chấn thương nghiêm trọng nào đó không? Ý tôi là… ở nơi có thể gây ảnh hưởng đến chuyện chăn gối vợ chồng ấy ạ.”

Anh giật mình ngẩng phắt đầu lên trừng mắt nhìn nữ trị liệu sư. Trên gương mặt cô ta lúc này hoàn toàn không tìm thấy một chút ý đùa cợt nào, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Trông cô ta có vẻ đinh ninh rằng nếu không phải vì lý do đó thì không tài nào giải thích nổi việc Barkas kiên quyết chống cự lại sự quyến rũ của Thalia Roem Shierkan.

Anh cảm thấy nhức cả đầu và nghiến chặt hàm răng lại. Nghĩ lại xem hồi đó bản thân mình đã phải cố gắng kiên nhẫn đến mức tuyệt vọng thế nào, anh thậm chí còn cảm thấy ấm ức vô cùng.

Nữ trị liệu sư tất nhiên chẳng thể nào thấu hiểu được tâm tư đó của anh, cô ta vẫn tiếp tục cất giọng thận trọng:

“Hay để tôi tìm cách khéo léo đề nghị Ngài ấy đi khám tổng quát về phương diện đó nhé?”

“Ngươi điên à? Tuyệt đối không được phép làm thế!”

Thalia đỏ bừng mặt quát lớn phản đối.

“Vấn đề đó… anh ấy hoàn toàn không gặp bất kỳ rắc rối nào hết! Lúc nào mà chả… à, ý là mỗi lần đều có phản ứng mà.”

“…Là lúc nào cũng vậy ạ?”

Tiuran ngạc nhiên hỏi vặn lại.

Trước phản ứng của cô ta, vẻ bất an hiện lên trên khuôn mặt Thalia.

“Chạm vào phụ nữ thì… chẳng lẽ bình thường không phải đều sẽ thành ra như thế sao?”

Nữ trị liệu sư há miệng định giải thích điều gì đó nhưng rồi rất khôn ngoan ngậm chặt lại. Sau đó, cô nở một nụ cười mơ hồ và cố tình trả lời lấp lửng:

“Nếu phương diện đó không có vấn đề gì, thì có lẽ nào vì sợ cơ thể Điện Hạ không chịu nổi nên Ngài ấy cố tình kiềm chế không? Sức khỏe của Điện Hạ vốn dĩ không tốt trong suốt thời gian qua mà… Chắc là Ngài ấy không dám vội vàng tiến tới đâu.”

“Nhưng giờ ta đã hồi phục hoàn toàn rồi cơ mà.”

Thalia chống hai tay lên hông, ngẩng cao cằm như muốn phô trương đường cong cơ thể càng lúc càng rõ nét của mình.

“Nhìn chỗ nào trên người ta mà bảo là trông giống người bệnh cơ chứ?”

“Có lẽ hình ảnh Điện Hạ lúc còn yếu bệnh đã khắc sâu quá mức vào tâm trí của Đại Công Tước. Sau khi một người thân cận mắc bệnh nặng, những người xung quanh thường có xu hướng trở nên cực kỳ thận trọng. Vì sợ sẽ phải trải qua chuyện đó thêm lần nữa nên họ mới lúc nào cũng số ruột lo lắng.”

Người phụ nữ này đã miêu tả khá chính xác trạng thái tâm lý của anh khi đó. Thế nhưng Thalia vẫn trưng ra vẻ mặt không tài nào nuốt trôi được. Nhìn vẻ mặt phụng phịu của cô một lúc, nữ trị liệu sư dường như suy nghĩ điều gì đó rồi đột nhiên lên tiếng:

“… Hay là Điện Hạ thử tạo ra một bước ngoặt lớn có thể thay đổi mối quan hệ giữa hai người xem sao ạ?”

“Bước ngoặt?”

Thalia lập tức tỏ vẻ hứng thú, nghiêng người về phía cô. Tiuran ngập ngừng mở lời:

“Nếu Điện Hạ cần… tôi sẽ điều chế cho Người một loại dược liệu có thể giúp ích đấy.”

Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy toàn bộ lông trên người mình dựng đứng. Anh cứng đờ người như bị sét đánh ngang tai, anh nhìn chằm chằm nữ trị liệu sư thì thấy Thalia mở to mắt, hỏi lại:

“Dược liệu á… Ý ngươi là thứ thuốc mà ngươi từng cho các cô gái trong làng vào lễ hội mùa xuân năm ngoái… cái gọi là ‘thuốc tình yêu’ ấy à?”

Tiuran chậm rãi gật đầu.

Anh trừng mắt nhìn chằm chằm vào cái khuôn mặt dịu dàng không hề có chút ác ý nào của cô ta mà đến một cái chớp mắt cũng chẳng dám.

Nữ trị liệu sư khẽ mỉm cười nơi khóe môi, nửa đùa nửa thật nói thêm:

“Tôi sẽ đặc biệt điều chế riêng cho Điện Hạ với giá nửa giá nhé.”

“Ngươi tưởng ta là kẻ ăn mày chắc?”

Thalia hừ mũi một tiếng, khoanh tay trước ngực.

“Nếu ta thật sự mua thuốc của ngươi, ta sẽ trả cho ngươi gấp mười lần người khác. Ngươi có biết ta kiếm được bao nhiêu tiền từ việc kinh doanh dệt may không?”

“Vậy thì, với tấm lòng biết ơn, tôi chắc chắn phải tận dụng cơ hội này để kiếm một vố thật lớn rồi.”

Nữ trị liệu sư cười khúc khích và hùa theo lời cô.

Trong thoáng chốc, anh thậm chí còn tự hỏi liệu mình có phải đã nghi ngờ nhầm một chuyện vô lý nào đó hay không, bởi dáng vẻ của cô ta tự nhiên đến mức chẳng có gì đáng ngờ.

__

Mé cười khùng lun

← Trước Sau →

Bình luận

Bắn tim nào!

Để lại một bình luận


Có 1 bình luận