[Novel] Cánh Đồng Bị Lãng Quên – Chap 299

Đăng lúc 20:12 11/09/2026
166 · 3

← Trước Sau →

Theo dõi Panomic - Rừng Truyện Tranh Online trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chap.

Chap 299

Anh dồn toàn bộ sự tập trung, tỉ mỉ quan sát từng biểu cảm và cử chỉ của người phụ nữ. Tiuran tự nhiên lên tiếng:

“Việc điều chế thuốc sẽ mất khoảng vài ngày. Ngay khi tìm được nguyên liệu mới, tôi sẽ bắt tay vào làm và nhanh nhất là vào khoảng tuần sau…”

“Cảm ơn ngươi nhưng ta từ chối.”

Thalia dứt khoát xua tay.

“Ta chưa tuyệt vọng đến mức phải dùng loại thuốc đó.”

Lúc ấy anh mới thở phào, trút ra hơi thở đã cố nín từ nãy đến giờ. Thế nhưng cảm giác máu trong toàn thân như lạnh ngắt vẫn mãi không biến mất. Anh hít sâu, cẩn thận quan sát phản ứng của Tiuran.

Người phụ nữ mang một nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi, nhìn Thalia với ánh mắt dịu dàng như đang cưng chiều một người em gái đáng yêu. Nếu vẻ mặt ôn hòa ấy chỉ là giả tạo, vậy thì người phụ nữ này chắc chắn phải là một diễn viên có thiên phú bẩm sinh.

Tiuran dịu dàng nói thêm:

“Tôi hiểu rồi. Nhưng nếu có lúc nào đó Người thay đổi ý định, hãy nói cho tôi biết bất cứ lúc nào nhé.”

Nói rồi, cô ta đưa tay vén những lọn tóc rối bên mặt Thalia ra sau tai.

Thalia vui vẻ đón nhận sự dịu dàng ấy.

Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một nỗi đau sắc bén như bị dao cứa đi kèm đó là cơn phẫn nộ không sao kìm nén được.

Sát ý dâng lên như lửa cháy lan giữa đồng cỏ, anh không thể kiềm chế được nữa, hung hăng hất mạnh người Tiuran ra.

Người phụ nữ hét lên một tiếng rồi ngã nhào ra phía sau. Khi anh gầm gừ nhe nanh tiến sát lại phía cô ta, Thalia đang kinh hãi cứng đờ người lập tức lao tới, ôm lấy gáy anh.

“Khan!”

Anh phản xạ theo bản năng mà khựng lại. Tuy nhiên, ánh mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt của Tiuran.

Dường như đọc được sự thù địch trong mắt anh, người phụ nữ sợ hãi lùi lại phía sau với vẻ mặt tái mét.

Thalia mạnh tay kéo tai anh, cao giọng quát:

“Đừng làm thế, Khan! Rốt cuộc con bị làm sao vậy hả?”

Mặc cho hành động thô bạo của cô, anh vẫn không hề nhúc nhích. Nhìn thấy bộ dạng gầm gừ như chực lao vào xé xác Tiuran của anh, Thalia lớn tiếng hét lên:

“Đứng ngẩn ra đó làm gì, mau đốt cỏ ngủ đi! Lấy loại mạnh nhất vào!”

Người phụ nữ đang lùi lại vội vã đứng phật dậy, cuống cuồng ném một bó thảo dược khô vào trong lò sưởi.

Gần như cùng lúc đó, cửa phòng bật mở toang. Hai người lính hộ vệ đang canh bên ngoài lập tức xông vào, ghì chặt lấy anh.

Anh theo bản năng vùng vẫy chống cự dữ dội. Cho đến khi nghe thấy giọng nói nghẹn ngào, khẩn khoản đan lẫn tiếng nức nở của Thalia, anh mới dừng lại.

“Xin con, xin con đừng làm thế. Khan…”

Không bỏ lỡ khoảnh khắc anh khựng người, một tên lính lập tức vòng xích quấn chặt lấy chân sau của anh. Trong lúc đó, tên lính còn lại đè ngang người anh xuống sàn rồi kề dao sát cổ.

Chứng kiến cảnh tượng đó, Thalia thét lên xé lòng:

“Đừng làm thế! Nếu dám hại Khan, ta sẽ không để yên cho các ngươi đâu!”

Tên lính giật mình, cứng đờ người.

Trừng mắt nhìn tên lính với đôi mắt ngấn lệ, Thalia ôm chằm lấy đầu anh như để che chở. Sau đó cô hét về phía Tiuran:

“Mau mang thuốc an thần tới đây! Lấy loại mạnh nhất vào!”

Tiuran đang cứng đờ người liền vội vã với lấy một lọ thuốc trên kệ chạy tới.

Thalia giật lấy lọ thuốc, nhanh chóng đổ thuốc vào miệng anh.

Anh ngước đôi mắt bất lực nhìn khuôn mặt đang nhăn nhó vì lo lắng của cô, rồi chuyển ánh mắt sang Tiuran.

Người phụ nữ ấy đang lùi lại một bước, dùng ánh mắt dò xét để đánh giá anh.

Ánh mắt đầy cảnh giác và hoài nghi ấy lại khơi dậy trong anh một sát ý mãnh liệt.

Anh nhe răng đầy đe dọa, cố hết sức giãy giụa bằng cả bốn chân để thoát khỏi sự trói buộc. Thế nhưng sức lực trong cơ thể đang dần cạn kiệt. Chẳng mấy chốc, khi sự giãy giụa của anh yếu đi, Thalia lập tức đứng bật dậy, chạy đến bên người phụ nữ.

“Ngươi có sao không? Có bị thương ở đâu không?”

“Tôi… không sao ạ. Xin Người đừng lo.”

Tiuran vỗ nhẹ lên vai Thalia, cất giọng run rẩy nói.

Thalia đưa đôi mắt đầy lo lắng quan sát gương mặt tái nhợt của cô ta, cô quay đầu nhìn anh qua bờ vai.

Khoảnh khắc đọc được sự sợ hãi sâu sắc lần đầu tiên xuất hiện trong ánh mắt cô khi nhìn mình, Khan lặng lẽ nhắm nghiền mắt lại.

Cơn phẫn nộ và nỗi đau dâng trào hóa thành nước mắt, chảy xuống.

Thế giới này không thể đối xử tàn nhẫn với cô như vậy được.

Chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra.

*****

Sau khi xác nhận Khan đã hoàn toàn mất ý thức, những người lính cẩn thận đứng dậy rồi quấn xích sắt quanh cơ thể con sói.

Thalia đứng đó với gương mặt cứng đờ nhìn cảnh tượng ấy. Khi những người lính định kéo Khan ra ngoài, cô vội vàng chắn trước cửa.

“Các ngươi định đưa Khan đi đâu?”

“Trước hết, chúng tôi sẽ nhốt nó vào chuồng dưới tầng hầm.”

“Không được!”

Thalia kêu lên bằng giọng the thé, vội vàng nắm lấy cánh tay người lính đang cầm dây xích.

Có vẻ bất ngờ trước hành động đột ngột ấy, người đàn ông khựng lại rồi cúi xuống nhìn cô.

Thalia khẩn khiết nói:

“Không cần phải làm đến mức đó đâu. Khan chỉ nhất thời bộc phát kích động thôi. Nó không hề có ý định hại ai cả!”

“Tình huống vừa rồi trông hoàn toàn không giống như vậy.”

Người đàn ông lạnh lùng thốt lên.

“Nhìn cách Điện Hạ vội vàng cho nó uống thuốc, chẳng phải chính Người cũng nhận định con mãnh thú này rất nguy hiểm hay sao?”

Thalia nghẹn lời, không tìm được ngay câu phản bác, chỉ biết mím chặt môi. Thấy vậy, Tiuran bình tĩnh lên tiếng:

“Hoàn toàn không phải tình huống nghiêm trọng đến mức đó đâu. Có lẽ vì lúc nãy tôi bất ngờ hét lên nên các anh mới hiểu lầm.”

“Hiểu lầm sao?”

“Vâng. Dạo gần đây Khan cứ liên tục làm hỏng chăn đệm và thảm nên tôi định cắt bớt móng vuốt cho nó. Ai ngờ nó giãy giụa dữ dội quá khiến tôi chỉ bị đẩy nhẹ rồi ngã xuống thôi. Sở dĩ phải dùng thuốc là vì thấy Khan kích động quá mức nên tôi muốn cho nó nhanh chóng bình tĩnh lại thôi.”

Hai tên lính canh bật ra tiếng cười khô khốc như không thể tin nổi.

“Ý cô là chỉ vì định cắt móng vuốt cho nó mà xảy ra cả vụ náo loạn này?”

“Vâng, tôi xin lỗi vì đã làm các anh hoảng sợ.”

Tiuran thản nhiên đáp lại rồi cúi người hành lễ lịch sự. Người đàn ông nhìn xuống với vẻ mặt bán tín bán nghi, sau đó chuyển ánh mắt sang Khan và hỏi:

“Thật sự không có vấn đề gì chứ? Lỡ lúc con thú này tỉnh lại mà lại nổi điên lên thì cô tính sao.”

“Sẽ không có chuyện đó đâu.”

Thalia vội vàng chen vào.

“Vừa rồi chỉ vì các ngươi đột nhiên xông vào khống chế nên nó mới giãy giụa dữ dội hơn thôi. Bình thường tuyệt đối nó không bao giờ nổi điên như vậy đâu.”

Khóe mắt tên lính hơi nhăn lại. Trông hắn có vẻ không dễ dàng đồng ý với lời cô nói. Tuy nhiên, có lẽ không muốn dây dưa đôi co thêm nữa, người đàn ông khẽ thở dài một tiếng rồi gật nhẹ đầu.

“Được rồi. Vậy cứ để nguyên thế này đã, lát nữa khi con sói này tỉnh lại, chúng tôi sẽ kiểm tra tình trạng rồi mới tháo xích.”

Sau đó, những người lính lần lượt rời khỏi phòng.

Thalia vội vàng khóa trái cửa lại rồi ngồi phịch xuống sàn. Tiuran bước đến bên cô, lo lắng quan sát.

“Người có sao không?”

“Ta không sao. Chỉ là vừa rồi căng thẳng quá thôi.”

Thở hắt ra một hơi thật sâu, Thalia quay phắt sang nhìn Khan.

Khan vẫn bị xích sắt quấn chặt lấy người, nằm im bất động như đã chết. Trong khoảng khắc nỗi sợ hãi bất chợt bóp nghẹt lồng ngực, Thalia vội bò tới sờ soạng ngực chú sói. May mắn thay, cô vẫn cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ vẫn đang đập đều đặn.

Thalia chìm đắm trong cảm giác nhẹ nhõm tột độ, lập tức ôm chằm lấy chú sói. Cứ giữ nguyên tư thế đó một lúc lâu. Đến khi trái tim đang hoảng loạn dần bình tĩnh lại, Thalia mới ngẩng đầu lên và khẽ hỏi:

“Vừa rồi sao tự nhiên Khan lại có phản ứng dữ dội như vậy? Trước giờ nó chưa từng nhe nanh với ngươi kiểu đó bao giờ cơ mà.”

“… Có lẽ trong số mấy loại thảo dược tôi xử lý hôm nay, có loại nào đó gây kích thích đối với Dire Wolf chăng.”

Tiuran nói với giọng điệu không chắc chắn.

“Hôm nay tôi có thử điều chế dược liệu từ vài loại thảo dược mới nhập về từ phương Nam. Không chừng mùi hương lạ đó đã kích thích Khan thì sao ạ?”

“Nhưng ngươi đã ở trong phòng này từ mấy tiếng trước cơ mà. Trước đó nó vẫn hoàn toàn bình thường, chẳng lẽ đột nhiên lại trở nên nhạy cảm như vậy sao?”

“… Nguyên nhân cụ thể thì chính tôi cũng không rõ nữa.”

Tiuran lầm bầm với vẻ mặt u ám.

Lúc này Thalia mới sực nhớ ra rằng có lẽ cô ta còn hoảng sợ hơn cả mình, bèn đứng dậy nắm lấy tay Tiuran.

“Dù sao đi nữa, chắc ngươi đã hoảng sợ lắm vì Khan đúng không. Vậy mà vẫn giúp ta bao che cho nó. Cảm ơn ngươi.”

“Người đừng nói thế.”

Tiuran mỉm cười dịu dàng.

“Tôi cũng quý Khan chẳng kém gì Điện Hạ đâu. Tôi không nghĩ đứa nhỏ này lại vô duyên vô cớ muốn hại tôi đâu ạ.”

Mắt Thalia đỏ lên vì cảm kích. Tiuran vỗ nhẹ lên vai cô rồi nói thêm:

“Tuy nhiên, chúng ta vẫn không biết chính xác điều gì khiến Khan phản ứng như vậy. Vì vậy tôi nên xin phép lui về trước thì hơn.”

___

Tui nghĩ Tiuran cx bị Khan cắn??

À thông báo cho mn tin vui là bộ ” Phương Pháp Bảo Vệ Anh Trai Của Nữ Chính” comeback trên nền tảng mới vẽ lại từ đầu á.Mong chờ Bạch nguyệt quang xuất hiện 🤭

← Trước Sau →

Bình luận

Bắn tim nào!

Để lại một bình luận


Có 3 bình luận