Đăng lúc 17:52 15/09/2026 ·
94 · 3
Theo dõi Panomic - Rừng Truyện Tranh Online trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chap.
Chap 300
Thalia không nói gì thêm chỉ gật đầu đồng ý.
“Được rồi. Hôm nay đến đây thôi, ngươi về phòng nghỉ ngơi đi.”
Ngay khi nhận được sự cho phép, Tiuran liền thu dọn đồ đạc rồi bước ra khỏi phòng.
Ngay khi cánh cửa đóng lại, Thalia liền ngồi xuống cạnh Khan, cẩn thận đặt đầu chú sói lên đùi mình. Cô dùng ngón tay chậm rãi vuốt lại lớp lông xù rối bời. Hàng mi của Khan khẽ run lên, rồi đôi mắt xanh xám đang ánh lên một tia sáng mờ nhạt từ từ hé mở.
Thalia lo lắng quan sát Khan với ánh mắt đong đầy lo lắng. Trông chú sói như vừa bị cưỡng ép kéo ra khỏi một giấc ngủ dài.
Khan chớp mắt vài lần, đôi mắt vẫn còn mơ hồ rồi cố giãy giụa đôi chân như muốn gượng dậy nhưng chẳng bao lâu sau, cơ thể lại mềm nhũn ra.
Có lẽ tác dụng của thuốc vẫn chưa hoàn toàn tan hết.
“Nằm yên đi nào.”
Thalia dịu dàng vỗ về chú sói đang phát ra tiếng gừ gừ trầm thấp rồi vươn tay định gỡ bỏ sợi xích sắt đang quấn quanh cổ Khan. Thế nhưng những nút thắt đan xen như bện sam ấy mãi vẫn không chịu lỏng ra.
“Rốt cuộc bọn họ trói chặt đến mức nào vậy?”
Sau khi cố gắng thêm vài lần mà vẫn không được, cuối cùng Thalia đành gọi tên lính canh đang đứng túc trực ngoài cửa vào.
“Tháo cái này ra giúp ta.”
Tên lính không hề có ý định bước tới ngay, chỉ cảnh giác nhìn chằm chằm về phía Khan đang nằm dưới sàn.
Thalia sốt ruột thúc giục bằng giọng pha chút bực bội:
“Bộ không nghe thấy lời ta nói à?”
Hơi ngập ngừng một lát, tên lính mới miễn cưỡng bước lại gần Khan và tháo sợi xích ra.
Thalia dùng cả hai vòng tay ôm chặt lấy thân hình đang loạng choạng muốn đứng dậy của Khan rồi ân cần vuốt ve tấm lưng nó. Lúc bấy giờ, chú sói giãy giụa thêm vài lần rồi cuối cùng cũng ngoan ngoãn rúc sâu vào lòng cô.
Mấy tên lính đứng đực ra nhìn cảnh tượng đó một lúc rồi nhanh chóng thu dọn xích sắt và đứng bật dậy.
“Vậy, chúng tôi xin phép lui ra trước. Nếu có chuyện gì xảy ra, xin hãy gọi chúng tôi.”
“Đợi đã.”
Thalia vội cất lời gọi giật những tên lính đang định bước ra cửa rồi ra chỉ thị bằng giọng điệu nghiêm nghị.
“Chuyện xảy ra hôm nay, tuyệt đối không được báo cáo lại với Đại Công Tước.”
“Chuyện đó e là…”
“Các ngươi cũng biết gần đây Barkas bận đến mức nào mà. Ta không muốn khiến anh ấy phải bận tâm vì một chuyện chẳng có gì nghiêm trọng.”
Nhìn nhau với vẻ mặt khó xử, đám lính canh cuối cùng cũng gật đầu.
“Chúng tôi hiểu rồi. Chúng tôi sẽ không trình báo riêng về chuyện này đâu.”
Nhận được câu trả lời dễ dãi ấy, Thalia trút bỏ được gánh nặng, giọng nói cũng trở lên mềm mỏng hơn hẳn:
“Khi nào Barkas về, hãy nhắn lại là tối nay ta sẽ nghỉ ở căn phòng trên tầng hai.”
Nói rồi, cô phất nhẹ tay ra hiệu, đám lính cúi đầu hành lễ rồi lần lượt bước ra khỏi phòng.
Để hòng hờ trường hợp Khan có thể lại bất ngờ kích động trở lại, Thalia lấy ra một nhúm cỏ ngủ để dành cho trường hợp khẩn cấp rồi ném vào trong lư hương. Ngay sau đó, hương thơm ngai ngái đặc trưng của cỏ ngủ từ từ lan ra khắp gian phòng. Có vẻ như mùi hương ấy khiến nó thấy khó chịu, chóp mũi Khan khẽ giật giật mấy lần, khuôn mõm nhăn lại rồi nó lại nhắm nghiền mắt đi.
Chỉ một lát sau, xác định Khan đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, Thalia dỗ dành chú sói trèo lên giường rồi ép nó ăn chút thức ăn mà các cô thị nữ đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Cô nghĩ rằng nếu bụng được lấp đầy, tính tình hung dữ kia có lẽ sẽ dịu đi đôi chút. Thế nhưng Khan chỉ miễn cưỡng nuốt được một hai miếng thịt bị cô ép cho ăn, rồi lập tức ngậm chặt miệng lại. Nhìn cảnh đó, lòng cô lại dâng lên một đợt lo lắng.
Rốt cuộc tại sao tự nhiên nó lại thế này nhỉ?
Mới chỉ vài tiếng trước thôi, nó vẫn ngoan ngoãn chẳng khác ngày thường là mấy, chẳng có gì khác lạ.
Lẽ nào là vì vụ bị cô mắng lên ban nãy mới thế?
Hay là vì cô không quan tâm chăm sóc nó nhiều như trước nên nó mới giở mấy hành động cực đoan để thu hút sự chú ý?
Thalia nhẹ nhàng vỗ về Khan, lúc này đang vùi mặt vào ngực cô và liên tục gầm gừ khe khẽ. Cứ lặp đi lặp lại như thế không biết đã bao lâu.
Cộc cộc, tiếng gõ cửa vang lên.
Chẳng thèm bận tâm xem đó là ai, Thalia cất giọng qua loa:
“Vào đi.”
Ngay sau đó, tiếng bản lề kẽo kẹt vang lên hòa cùng tiếng bước chân nặng nề vọng vào.
Thalia ngước mắt lên theo hướng bóng đen đang đổ dồn vào phòng.
Barkas xuất hiện với chiếc áo màu lam sẫm mỏng khoác hờ hững bên ngoài chiếc sơ mi trắng tinh. Anh đứng đó, lặng lẽ nhìn cô bằng gương mặt vô cảm. Anh không thèm xã giao lấy một câu khách sáo mà rảo bước thẳng đến bên khung cửa sổ và đẩy tung nó ra. Sau đó, anh đậy nắp lên chiếc lư hương hãy còn đang nhả ra những làn khói mỏng manh để dập tắt đốm lửa rồi ném cái nhìn lạnh lùng về phía cô.
“Người định tự tử bằng cách ngạt thở đấy à? Rốt cuộc Người đã duy trì cái tình trạng này bao lâu…”
Đang lạnh lùng chất vấn với giọng điệu cứng nhắc, Barkas bỗng khựng lại giữa chừng.
Chắc là anh đã nhận ra điểm bất thường trên trạng thái của Khan. Thalia lập tức kéo Khan vào lòng chặt hơn như muốn bảo vệ nó, rồi ấp úng nói:
“Ta không còn cách nào khác. Hôm nay… tự dưng Khan cư xử có hơi lạ…”
Barkas bước đến sát mép giường, chăm chú quan sát Khan. Thalia có thể ngửi thấy mùi da quen thuộc thoang thoảng, mùi bạc hà dịu nhẹ cùng với hơi thở mát lạnh đặc trưng phát ra từ cơ thể anh.
Khoảnh khắc ấy, cổ họng cô bỗng khô khốc. Bản thân cô thậm chí còn cảm thấy có chút kinh ngạc khi mình vẫn có thể cảm nhận được những cảm xúc thế này dù vừa mới trải qua một phen hoảng hồn vì Khan. Cô gượng gạo mở lời như thể không có chuyện gì xảy ra:
“Chắc tại hôm qua ta để nó một mình nên tâm trạng nó mới trở lên căng thẳng thế này. Với cả, tự dưng lại bị cấm không cho ra ngoài nữa…… Có lẽ tất cả những chuyện đó cộng lại khiến nó bất mãn.”
“Hôm nay, con ma thú này đã gây ra rắc rối gì à?”
Sau khi quan sát Khan vẫn đang ngấm men thuốc một hồi lâu, Barkas quay ánh mắt về phía cô và hỏi.
Thalia nuốt khan một ngụm. Liệu có khi nào lũ lính canh đã trái lệnh cô và đi báo cáo lại vụ việc của Khan không?
Cô cảnh giác ngước nhìn anh rồi nói:
“Khan không gây ra rắc rối gì cả. Chỉ là… trông nó có vẻ hơi bất an thôi.”
Trông Barkas chẳng tin lấy một chữ. Nhận thấy ánh mắt đang nhìn xuống Khan của anh chìm dần vào vẻ lạnh băng, Thalia vội vàng thốt lên:
“Có lẽ tối nay ta phải ở lại với Khan rồi.”
Nói xong, cô dùng cả hai tay ôm chằm lấy chú sói hệt như đang ôm một con gấu bông khổng lồ, gửi đến anh ánh mắt vô cùng khẩn khoản.
Anh trầm mặc chậm rãi gật đầu với vẻ mặt vô hồn.
“Đừng bận tâm đến ta, Người cứ ngủ đi.”
Nói xong, anh dứt khoát xoay người hướng về phía cửa. Thalia phản xạ theo bản năng, tóm chặt lấy vạt áo anh.
Dù cô thừa biết rằng vì vẫn chưa tìm ra lý do vì sao Khan lại bỗng dưng trở lên hung hăng như thế, tốt nhất là đêm nay nên ngủ tách giường với anh. Thế nhưng khi thật sự phải để anh rời khỏi phòng, một cảm giác bất an không rõ nguyên do lại tràn vào lòng.
Cô vô thức thốt lên lời nài nỉ:
“… Hay là anh cũng ở lại đây với em đi?”
Yết hầu Barkas chuyển động một lần lên xuống rõ rệt. Đứng bất động mình không nhúc nhích một lúc như đang cố đè nén điều gì đó, rồi lặng lẽ nhìn xuống cô. Cuối cùng Barkas cũng tháo giày và áo khoác ra rồi trèo lên giường.
Thalia vội dịch người sang một bên nhường chỗ cho anh.
Khi Barkas nằm nghiêng tựa người vào mép giường, tấm nệm lập tức lún xuống, khiến lưng cô tự nhiên áp sát vào cơ thể anh.
Để che giấu khuôn mặt đang đỏ bừng lên, Thalia vùi một bên má vào lớp lông dày ở cổ Khan.
Anh hờ hững vòng tay qua eo cô, bàn tay còn lại đưa lên vuốt ngược mái tóc ướt đẫm mồ hôi trán của cô. Động tác ấy tự nhiên đến mức như thể vốn dĩ phải làm như vậy.
Cô vô thức co rút người lại. Từ lúc Barkas trở về, hầu như đêm nào họ cũng chung chăn chung gối. Vậy tại sao mỗi lần cơ thể cô chạm vào anh, cô vẫn luôn căng thẳng đến thế?
“Cứ để ta trông chừng Khan. Người hãy yên tâm ngủ đi.”
Giọng trầm khàn phả sát vành tai làm cô ngứa ngáy.
Vẫn giữ nguyên tư thế cuộn tròn nằm nghiêng, cô khẽ gật đầu rồi nhắm mắt lại làm bộ như không có chuyện gì. Thế nhưng toàn bộ tâm trí cô đều dồn hết vào thân nhiệt ấm nóng và nhịp đập mãnh liệt từ lồng ngực người đàn ông đang ôm trọn lấy tấm lưng mình.
Cô mím chặt ngón tay níu lấy lớp vải ga trải giường, chầm chậm điều hòa nhịp thở.
Anh quấn những sợi tóc của cô quanh ngón tay, rồi lại thả lỏng ra, lặp đi lặp lại như thể đang thưởng thức cảm giác của một loại tơ lụa thượng hạng.
Không hiểu vì sao, chỉ một trò nghịch tóc vô thức ấy thôi cũng khiến khóe mắt cô nóng lên.
whitie Hạt Giống 1
Khoảng 1 ngày trước
2 thg chồng bằm 2 bên :))
Tokimado Hạt Giống 3
Khoảng 1 ngày trước
cx ra j phết:))))))
Min Hạt Giống 1
Khoảng 1 ngày trước