[Novel] Cánh Đồng Bị Lãng Quên – Chap 301

Đăng lúc 17:32 16/09/2026
60 · 0

← Trước Sau →

Theo dõi Panomic - Rừng Truyện Tranh Online trên Facebook để thảo luận, giao lưu, cập nhật truyện... Bấm vào / để chuyển chap.

Chap 301

Những khoảnh khắc như thế này lại khiến trong lòng Thalia lại nảy sinh một kỳ vọng xa xôi. Biết đâu vị trí của cô trong lòng anh lại sâu sắc hơn rất nhiều so với những gì cô vẫn thường tưởng tượng ấy chứ…

Như để xua tan ý nghĩ đó, Thalia vùi thật sâu khuôn mặt mình vào lớp lông dày ở cổ Khan.

Cô sợ rằng nếu nuôi dưỡng những hy vọng viển vông, rồi cuối cùng thứ nhận lại chỉ là sự thất vọng thì sẽ càng đau lòng.

Cô chỉ có thể tự nhủ rằng bản thân nên thỏa mãn với việc anh đang coi trọng cô với tư cách một người vợ. Khi cô đang cố gắng tự tự nhủ bản thân như thế, bàn tay anh chậm rãi hạ xuống trên vạt váy của cô.

Thalia chợt nín thở trong giây lát. Bàn tay chai sạn và cứng cáp vì luyện kiếm ấy, luồn qua lớp vải lụa mỏng manh lần mò lên những vết sẹo gồ ghề.

Nếu là bình thường, chỉ cần anh chạm nhẹ tay vào vùng chân cô thôi cũng đủ khiến cô hoảng loạn. Thế nhưng chẳng hiểu sao lần này, cô lại hoàn toàn không cảm thấy chút chống cự nào cả.

Cô khẽ thở một hơi thật dài, lặng lẽ đón nhận việc anh cẩn thận vuốt ve những dấu tích kéo dài từ đùi, qua đầu gối rồi đến bắp chân. Cảm giác làn gió chiều se lạnh luồn qua lớp vải bị xốc lên chạm vào da thịt. Dù không mở mắt, cô vẫn thừa biết rằng anh đang nhìn chằm chằm vào đôi chân của mình.

Thalia vô thức siết chặt tay vào bộ lông của Khan.

Đúng lúc ấy, cánh tay dài và rắn chắc đang ôm trọn lấy cô siết nhẹ thêm một chút.

Liệu có phải anh thấy vết sẹo của mình đáng sợ hơn anh tưởng tượng nên mới làm thế không?

Đang nín thở vì suy nghĩ ấy, Barkas đột nhiên xoay người cô lại, để cô nằm đối diện với anh, rồi ôm cô thật chặt bằng cả hai tay.

Thalia lập tức rúc sâu vào lồng ngực anh hệt như một đứa trẻ đang làm nũng vì buồn ngủ. Cảm giác ấm áp từ bàn tay đang ôm lấy tấm lưng lan tỏa một thứ hạnh phúc âm ỉ từ tận đáy lòng. Cứ mỗi lần được cuộn tròn trong vòng tay anh, dường như mọi muộn phiền, lo lắng và đau khổ đều được cuốn trôi sạch sẽ.

Thalia tựa đầu lên bờ vai rắn chắc của anh, chậm rãi hít vào một hơi.

Cứ nép mình trong vòng tay anh như thế không biết đã bao lâu. Bàn tay đang vuốt ve mái tóc cô thưa dần rồi đến một lúc nào đó hoàn toàn dừng lại.

Thalia lén lút ngẩng đầu lên.

Anh đang chìm vào trong giấc ngủ say với vẻ mặt thuần khiết, ngây thơ hệt như một thiếu niên chưa từng nếm trải bất kỳ giông bão nào trên đời. Vẻ ngoài trái ngược hoàn toàn ấy khơi dậy một nỗi đau nhói không sao diễn tả bằng lời từ tận sâu thẳm lồng ngực cô.

Cô cẩn thận vén những lọn tóc đang rũ xuống gò má anh lên trán. Chắc là vì mùi hương của cỏ ngủ được đốt trong phòng cũng gây ảnh hưởng đến cả anh, nên Barkas vẫn nhắm nghiền đôi mi mà không hề cựa quậy.

Thalia vui vẻ dùng đầu ngón tay chậm rãi lướt từ trán xuống sống mũi rồi đến đôi môi anh, lần theo từng đường nét tinh tế trên gương mặt. Cảm giác làn da mềm mại, mịn màng khiến đầu ngón tay cô run lên khe khẽ như những gợn sóng lăn tăn.

Vừa nằm sấp bên cạnh anh vừa nhẹ nhàng vuốt ve hàng mi dài cùng gò má mịn màng của anh. Sau đó, Thalia cẩn trọng cúi đầu xuống, khẽ đặt môi mình lên môi anh. Cảm giác hơi thở ấm áp khẽ phả vào lớp niêm mạc nhạy cảm khiến trái tim cô thắt lại một cách ngọt ngào.

Thalia lại tiếp tục những nụ hôn nhẹ như lông vũ thêm vài lần. Rồi đột nhiên, cô nhận ra ánh mắt của Khan đang chăm chú nhìn mình và lập tức dừng lại. Không biết có phải tác dụng của thuốc đã vơi đi đôi chút hay không, ánh mắt Khan lúc này đã tỉnh táo hơn hẳn.

Thalia có chút căng thẳng. Cô lo rằng nó sẽ lại trở lên hung dữ như trước. Tuy nhiên, chua sói vẫn ngoan ngoãn nằm sấp trên giường mà không hề nhúc nhích. Thấy dáng vẻ ngoan ngoãn ấy, lòng Thalia nhẹ nhõm hẳn, cô vừa vuốt ve tai Khan vừa nhỏ giọng thì thầm:

“Chuyện vừa rồi chỉ là bí mật giữa hai chúng ta thôi nhé.”

Khan chậm rãi chớp mắt. Nhìn vẻ mặt hiền lành chẳng khác gì thường ngày của nó, Thalia cảm thấy nhẹ nhõm. Xem ra hành vi bất thường lúc nãy quả nhiên chỉ là chuyện nhất thời mà thôi.

Thalia kéo con sói sát vào ngực, ôm chặt rồi nhắm mắt lại.

*****

Thalia cúi xuống nhìn Khan đang kiên quyết chặn đứng lối đi ngay trước mặt cô với ánh mắt đan xen giữa sự bực bội và lo lắng.

Hành vi bất thường của Khan vẫn tiếp tục tái diễn kể từ hôm đó.

Dù trước kia nó cũng vốn chẳng thích rời xa cô nhưng dạo gần đây, sự sự chiếm hữu và ám ảnh của nó đối với cô đã trở thành một vấn đề thực sự.

Hễ cô định bước ra khỏi phòng một mình là nó lại phản kháng dữ dội và đứng ngồi không yên, Chỉ cần bất kỳ ai đến gần cô, toàn thân nó lập tức dựng đứng lông lên, cảnh giác quan sát đối phương.

Phản ứng ấy trở lên đặc biệt nghiêm trọng đối tượng là Tiuran hoặc Barkas.

Dù trước đây cô cũng từng có cảm giác nó không ưa gì Barkas cho lắm nhưng dạo này thì có vẻ như nó hoàn toàn không chấp nhận việc cô và anh ở chung một không gian.

Cứ hễ cô định dành chút thời gian riêng tư dù chỉ là chốc lát với Barkas là Khan sẽ lập tức trở lên bất an, liên tục gây náo loạn đến mức mấy ngày nay cô chẳng thể ngồi xuống trò chuyện tử tế với anh lấy một lần.

Tuy nhiên, điều nghiêm giọng nhất chính là phản ứng của nó đối với Tiuran. Cứ hễ cô ta bước đến gần là nó lại nhe nanh gầm gừ dữ dằn đến mức gần đây Thalia gần như không thể để cô ta tiến hành một buổi kiểm tra đàng hoàng.

Bất lực, Thalia đành giữ chặt mặt Khan lại và buộc nó phải đối diện với ánh mắt mình.

“Rốt cuộc là con bị làm sao thế hả. Tiuran đã làm gì đắc tội với con cơ chứ?”

Dù cô cố tình trưng ra vẻ mặt đe dọa, Khan vẫn kiên quyết chắn ngang lối đi dẫn đến túp lều của Tiuran mà không chịu nhượng bộ chút nào. Trông nó hoàn toàn không có ý định lùi bước.

Cho dù cô có nhân cơ hội lúc nó lơ là để lẻn đi tìm Tiuran thì chắc chắn nó cũng sẽ đuổi theo và gây náo loạn cho xem. Cuối cùng, cô đành quay bước trở lại. Lúc bấy giờ, Khan mới có vẻ hài lòng, vừa vẫy đuôi vừa chạy theo cô.

Nhìn xuống cảnh đó, ánh mắt Thalia chìm dần vào vẻ u ám. Cô bắt đầu cảm thấy sự độc chiếm mà Khan dành cho mình đang ngày càng vượt quá giới hạn.

“Có phải vì gần đây mẹ không quan tâm đến con nhiều như trước nên con mới trở lên xấu tính như vậy không?”

Vì quá bất lực nên cô buộc miệng thốt lên một câu hỏi nhưng đương nhiên chẳng thể có câu trả lời nào được đáp lại.

Cô thở dài thườn thượt rồi đưa tay xoa đầu Khan. Nghĩ rằng nếu mình dồn thêm nhiều tình yêu thương hơn thì những hành vi kỳ lạ ấy sẽ giảm bớt. Vì thế, dạo này cô thậm chí còn gác lại cả công việc kinh doanh vải vóc sang một bên, cố gắng ở cạnh bầu bạn với nó hết mức có thể, thế nhưng sự bất an của Khan vẫn chẳng hề thuyên giảm.

Chẳng lẽ vì dạo này không được ra ngoài chơi nên nó bực dọc thế nhỉ?

Cô ngẩng đầu nhìn về hướng cổng thành. Tất cả cũng chỉ vì muốn giữ lời hứa với Barkas nên cô mới ngoan ngoãn ở yên trong thành suốt thời gian qua.

Lẽ nào do bị dồn nén bức bách quá nên nó mới sinh ra những hành vi khác thường?

Cô đăm chiêu nhìn xuống Khan với vẻ mặt nghiêm túc.

Gần như suốt cả tháng trời nó không được chạy nhảy thỏa thích mà chỉ quanh quẩn đi đi lại lại trong vườn, thảo nào tính tình nó lại trở nên cáu kỉnh sắc bén như vậy.

Khẽ cắn nhẹ môi dưới, Thalia quay người hướng đi về phía cổng sau của thành. Cô thầm nghĩ nếu cho nó ra đồng cỏ chạy nhảy vùng vẫy thỏa thích dù chỉ vài giờ thì có lẽ tình trạng sẽ tốt hơn đôi chút.

Sau này cứ bịa đại ra lý do qua loa nào đó để nói với Barkas sau là được.

Cô nhanh chóng dắt Khan bước qua lối đi dạo.

Đúng lúc ấy, bóng dáng Raina một tay cầm dây cương đang đi ngang qua khu vườn lọt vào tầm mắt cô.

Gương mặt Thalia lập tức cứng lại. Cô thót tim sợ rằng cô em chồng hống hách này sẽ lại kích động Khan vốn dĩ đang trở nên cáu kỉnh bất thường.

Cô vội vàng xoay người định tránh đi. Thế nhưng đã quá muộn, cô đã lỡ chạm phải ánh mắt của Raina từ lúc nào.

“Cô đang định đi đâu thế?”

Raina tiến lại gần cô và chất vấn với giọng điệu hạch sách. Thalia đáp lại một cách hời hợt như thể đang thấy phiền phức:

“Đi đâu là đi đâu? Ta chỉ đang đi dạo thôi.”

“Chẳng lẽ cô đang định ra ngoài thành đấy chứ?”

Raina khoanh tay trước ngực, buông lời.

“Rõ ràng là cô đang đi về hướng cửa sau còn gì.”

Giọng điệu của Raina khiến cô vô cùng khó chịu, cứ như đang thẩm vấn phạm nhân vậy.

“Ta đi đâu thì liên quan gì đến cô?”

“Chẳng phải anh trai tôi đã dặn là không được tùy tiện ra ngoài thành sao?”

Raina sa sầm mặt hỏi lại.

“Vậy tại sao cô lại định dẫn con quái thú kia ra khỏi thành, thậm chí còn bất chấp mệnh lệnh của anh ấy?”

Thalia nhìn cô ta với ánh mắt đầy khó chịu và ngỡ ngàng. Cô hoàn toàn không tài nào hiểu nổi tại sao cái con nhóc xấc láo này lại cứ thích hành xử như thể vừa bắt quả tang tại hiện trường một vụ phạm pháp vậy.

“Tại sao ta phải trả lời câu hỏi của cô?”

Thalia sắc sảo đáp trả.

“Ta là chị dâu của cô đấy. Cô không có tư cách để chất vấn ta kiểu này đâu.”

Nói rồi, cô định dắt Khan lướt qua mặt cô ta nhưng Raina lại bước lên chắn ngang đường trước mặt cô rồi cất giọng trầm thấp:

“Tôi biết thừa là cô đã lén lút ra ngoài thành nhiều lần rồi đấy.”

← Trước Sau →

Bình luận

Bắn tim nào!

Để lại một bình luận


Không có bình luận.